Người chồng vô tâm |
|
Lâu lắm rồi Tâm mới lại bắt gặp cảm giác lạ lẫm ấy nơi mình, nàng hồi hộp, nôn nao nhìn đồng hồ liên tục.
Ngồi ở phòng làm việc Tâm thẫn thờ nhìn vào khoảng trống trước mặt.
Nàng hình dung ra khuôn mặt 1 người đàn ông có giọng cười rộng mở, ánh mắt chân thành và ấm áp.
Khi thử đặt người đàn ông ấy cạnh Quang, chồng mình, Tâm thấy có một khoảng cách rất lớn.
Tâm bỗng nhớ đến cuộc trò chuyện của 2 vợ chồng mới đây.
Quang được 1 trường ĐH ở Paris thỉnh giảng. Anh sang đó đã hơn 2 tháng. Cứ đôi ba ngày, anh lại gọi điện cho vợ.
'Này, em có tắm cho con két không đấy? Còn con sáo nữa, em có nhớ cho nó ăn ớt để lột lưỡi không? Con Mi-Lu chắc là nhớ anh lắm hả?'.
Đại loại là những câu hỏi như thế chồng chị dành cho những con thú cưng. Tiếc rằng chúng không biết nghe, không biết vui mừng đón nhận sự quan tâm ấy.
Chỉ có nàng, thèm nghe một câu hỏi: 'Em khỏe không? Công việc thế nào?…' mà không thấy.
Có lần, Tâm nhắc anh điều này thì Quang bật cười: 'Trời ơi, lại còn thế nữa! Em biết em bao nhiêu tuổi rồi không?'.
Tâm đỏ mặt khi nghe chồng nói như vậy.
Cô thư ký bước vào cùng 1 người đàn ông cắt ngang dòng suy nghĩ của Tâm. Nàng nhìn đồng hồ. Người đàn ông ấy rất đúng giờ.
Trong mấy cuộc làm việc trước đây, ông ta cũng đúng giờ đến kinh ngạc.
Thông qua 1 đối tác làm ăn cũ, Tâm biết ông ta.
Tuấn - người đàn ông ấy - rất thích những sản phẩm tơ tằm sản xuất thủ công của công ty nàng.
Lần này ông ta còn muốn đặt hàng cả sản phẩm mây tre lá. Nếu hợp đồng được ký kết, lợi nhuận không hề nhỏ và sẽ giải quyết việc làm được cho rất nhiều lao động.
Và còn 1 lý do khác khiến Tâm muốn duy trì mối quan hệ làm ăn với ông ta…
'Mời chị xem lại hợp đồng lần nữa. Do các chủng loại hàng hóa rất nhiều nên chúng ta sẽ đưa vào phụ lục…'.
Tâm đọc rất kỹ hợp đồng rồi thở phào nhẹ nhõm và nghĩ đến bữa ăn tối với người đàn ông này mà cô thư ký đã thu xếp.
Một chút rượu trong bữa ăn đã khiến Tâm thấy đầu váng vất.
Trên đường về, họ ngồi cạnh nhau.
Những câu chuyện không đầu, không đuôi, cũng chẳng dính líu gì đến công việc làm ăn. Thế nhưng, Tâm thấy lòng phấn chấn như thể có một luồng sinh khí mới vừa thổi qua tâm hồn.
'Chúc em ngủ ngon' - ông ta mở cửa xe và đỡ nàng xuống. Tâm lúng túng: 'Dạ, anh về'. Chiếc xe lăn bánh.
Tâm không vào nhà mà thả bộ chầm chậm trên vỉa hè.
Bỗng có chuông điện thoại. Nàng ngạc nhiên khi nghe giọng của chồng:
'Sao hôm nay em về trễ quá vậy? Anh gọi về nhà không có em nên gọi di động. Ở công ty có chuyện gì vậy em? Em ăn gì chưa?...'.
Những câu hỏi dồn dập của Quang khiến Tâm ngạc nhiên quá đỗi. Chưa bao giờ anh hỏi nàng những câu đại loại như vậy.
Hay là anh linh cảm điều gì?
'Em đã về rồi nhưng đang đi dạo trước nhà. Hôm nay ký được một hợp đồng lớn. Em mời cơm người ta nên về trễ'.
'Vậy à? Em ngủ sớm nhé. Anh đang cố gắng dạy dồn cho mau hết chương trình để về với em'.
Rồi Quang nói tiếp: 'Hôm nay được nghỉ buổi chiều, anh đi gặp lại mấy ông bạn cũ.
Cả ba ông đều bị vợ bỏ vì cứ nghĩ, đã là của nhau thì chẳng cần phải quan tâm, lo lắng cho nhau....
Từ nay anh sẽ không vô tâm với em nữa'.
Tâm bỗng thấy nhẹ nhõm. Nàng bấm chuông cửa.
Cô con gái ra mở cổng, ngạc nhiên: 'Sao trông mẹ vui thế? Còn nguyên cả nụ cười trên mặt…'.
Tâm vuốt nhẹ má con: 'Ba mới gọi cho mẹ. Lần đầu tiên trong đời, khi gọi điện cho mẹ, ba không hỏi con két, con sáo hay con Mi-Lu. Con xem, mẹ không vui sao được?'.
Hai mẹ con bật cười.
Hóa ra, đối với phụ nữ, làm cho họ hạnh phúc không khó chút nào…
Lúc ấy, trong lòng Tâm, hình bóng vị khách hàng có nụ cười rộng mở, bàn tay ấm áp… đã biến mất.

Bài viết có 0 nhận xét:
Đăng nhận xét