Bản năng phụ nữ |
|
Trời nhập nhoạng tối, trên chiếc xe Cup 82 cũ kỹ, chị ôm chặt đứa nhỏ bây giờ chỉ còn là cái xác tím tái.
Gương mặt chị ẩn giấu sau chiếc khăn trùm đầu nhưng có thể cảm nhận được chị đang chịu đựng nỗi đau đến tê dại.
Khi nghe mẹ nói 'chị Hằng sinh em bé', tôi ngã ngửa, đôi mắt mở to không tin vào tai mình.
Chẳng khác một đứa trẻ tập nói, tôi bập bẹ, ngắt quãng và hồn nhiên:
- Chị... ấy... sao lại sinh em bé được mẹ!
Mẹ tôi bâng quơ:
- Thì chửa chẳng phải đẻ. Con bé ấy giấu tài thật, đến lúc sinh mọi người mới biết nó mang bầu. 30 tuổi đầu rồi còn để nó lừa cho chửa hoang.
Còn cô nữa đó - Mẹ quay qua tôi cao giọng - liệu biết mà giữ thân, không cả làng người ta cười vào mặt bố mẹ, rồi ma nó rước đi nữa...
Dù chưa hiểu chuyện rõ ràng nhưng chẳng hiểu sao tôi lại hình dung ra gương mặt chị rạng ngời khi ẵm đứa nhỏ trong tay. Tôi khẽ bật cười:
- Con trai hay gái hả mẹ?
- Là con trai, mà sợ mọi người biết nên nó lèn bụng chặt quá, lại không được điều kiện chăm sóc, mới hơn 6 tháng đã sinh, còn không biết có qua nổi không.
Tôi thả mình ngồi xuống cạnh chị, nói đúng hơn là tôi ngồi cạnh một cành cây thiếu nước - héo hon và tàn rũ.
Nhìn tôi, đôi mắt mọng đỏ của chị nửa như xót xa, nửa hoang mang của van lơn, cầu cứu:
- Là mơ thôi, phải không em?
Chị vừa nói vừa khẽ khàng cúi xuống, bàn tay nhỏ run run đặt lên bụng, chị mỉm cười trong khi giọt lệ lăn trên gò má:
- Hôm qua, nó đạp chị ghê lắm. À, bình thường vẫn nghịch vậy. Tối nào đi ngủ chị cũng thì thầm kể chuyện cho nó nghe.
Tôi chẳng biết nói gì, khẽ siết lấy bàn tay chị.
Ngoài kia, người ta vẫn ra vào những lời bàn tán về chị với những khinh thường và trách móc, đâu đó một vài lời cảm thông, nuối tiếc. Còn tôi lại chỉ thấy trong chị cái khát khao làm mẹ mãnh liệt.
Một tuần đằng đẵng với cơn mưa cuối hạ rả rích vắt nhão tinh thần.
Tiếng khóc nỉ non ngoài nhà khiến tôi chú ý, vừa bước ra khỏi phòng, tôi bắt gặp ngay cái lau vội khóe mắt của mẹ chị Hằng.
Đôi tay sạm nắng, nhăn nheo nắm chặt vào nhau như đang cố gắng kìm tiếng nấc nơi cổ họng.
- Nó bỏ đi rồi cháu ơi! Khổ bác quá! Từng ấy tuổi đầu mà vẫn để bố mẹ phải lo.
Nghe bác nói, tâm trí tôi chợt nhớ lại cuộc chuyện trò của chị vài ngày trước.
- Có lẽ chị sẽ đi em ạ!
- Chị định chạy trốn? - Tôi nhíu mày lo lắng.
- Không phải! Chỉ là chị muốn đi đâu đó cho bình tâm lại thôi.
Mẹ tôi nhìn bác ái ngại khẽ thở dài. Tôi bước đến ngồi xuống cạnh bác.
- Bác! Không phải bác vẫn dạy chúng cháu rằng, con gái dù giỏi giang, xinh đẹp đến đâu vẫn cần một người chồng và những đứa con đó sao?
Bác cũng nói sống cần có niềm tin. Chị Hằng không sai khi có niềm tin, có chăng chị sai vì đã đặt nhầm niềm tin vào kẻ không đáng.
Chị là người thế nào bác vẫn là người hiểu nhất, bác cứ để chị đi rồi chị sẽ quay về.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, sang thu, bầu trời trở nên trong xanh hơn với những làn gió hiền dịu. Một ngày, em gái tôi nhốn nháo:
- Hai ơi, chị Hằng về rồi đó. Lại mang về một em bé nữa ý.
Tôi ngồi xuống mép giường, có một chút lăn tăn nhưng tim tôi vẫn thấy xốn xang khi quan sát sinh linh bé bỏng với đôi má hồng hồng mũm mĩm an lành trong vòng tay chị.
Chị không ngẩng đầu, giọng phần đều đều như giải thích, phần như đau đáu một nỗi xót xa, phần lại mang niềm vui của sự cưu mang, nuôi dưỡng:
- Bé bị người ta bỏ rơi trong bệnh viện.
- Chị yêu bé lắm phải không?
Bàn tay chị khẽ khàng vuốt nhẹ bờ mi cong, nơi đôi mắt đang khép của bé, thì thầm:
- Ừ! Yêu lắm.
Nhìn chị bế đứa trẻ mà tôi tự hỏi lòng: 'Không biết đến bao giờ thì cái bản năng hy sinh của người phụ nữ mới tan biến?'.
Gương mặt chị ẩn giấu sau chiếc khăn trùm đầu nhưng có thể cảm nhận được chị đang chịu đựng nỗi đau đến tê dại.
Khi nghe mẹ nói 'chị Hằng sinh em bé', tôi ngã ngửa, đôi mắt mở to không tin vào tai mình.
Chẳng khác một đứa trẻ tập nói, tôi bập bẹ, ngắt quãng và hồn nhiên:
- Chị... ấy... sao lại sinh em bé được mẹ!
Mẹ tôi bâng quơ:
- Thì chửa chẳng phải đẻ. Con bé ấy giấu tài thật, đến lúc sinh mọi người mới biết nó mang bầu. 30 tuổi đầu rồi còn để nó lừa cho chửa hoang.
Còn cô nữa đó - Mẹ quay qua tôi cao giọng - liệu biết mà giữ thân, không cả làng người ta cười vào mặt bố mẹ, rồi ma nó rước đi nữa...
Dù chưa hiểu chuyện rõ ràng nhưng chẳng hiểu sao tôi lại hình dung ra gương mặt chị rạng ngời khi ẵm đứa nhỏ trong tay. Tôi khẽ bật cười:
- Con trai hay gái hả mẹ?
- Là con trai, mà sợ mọi người biết nên nó lèn bụng chặt quá, lại không được điều kiện chăm sóc, mới hơn 6 tháng đã sinh, còn không biết có qua nổi không.
Tôi thả mình ngồi xuống cạnh chị, nói đúng hơn là tôi ngồi cạnh một cành cây thiếu nước - héo hon và tàn rũ.
Nhìn tôi, đôi mắt mọng đỏ của chị nửa như xót xa, nửa hoang mang của van lơn, cầu cứu:
- Là mơ thôi, phải không em?
Chị vừa nói vừa khẽ khàng cúi xuống, bàn tay nhỏ run run đặt lên bụng, chị mỉm cười trong khi giọt lệ lăn trên gò má:
- Hôm qua, nó đạp chị ghê lắm. À, bình thường vẫn nghịch vậy. Tối nào đi ngủ chị cũng thì thầm kể chuyện cho nó nghe.
Tôi chẳng biết nói gì, khẽ siết lấy bàn tay chị.
Ngoài kia, người ta vẫn ra vào những lời bàn tán về chị với những khinh thường và trách móc, đâu đó một vài lời cảm thông, nuối tiếc. Còn tôi lại chỉ thấy trong chị cái khát khao làm mẹ mãnh liệt.
Một tuần đằng đẵng với cơn mưa cuối hạ rả rích vắt nhão tinh thần.
Tiếng khóc nỉ non ngoài nhà khiến tôi chú ý, vừa bước ra khỏi phòng, tôi bắt gặp ngay cái lau vội khóe mắt của mẹ chị Hằng.
Đôi tay sạm nắng, nhăn nheo nắm chặt vào nhau như đang cố gắng kìm tiếng nấc nơi cổ họng.
- Nó bỏ đi rồi cháu ơi! Khổ bác quá! Từng ấy tuổi đầu mà vẫn để bố mẹ phải lo.
Nghe bác nói, tâm trí tôi chợt nhớ lại cuộc chuyện trò của chị vài ngày trước.
- Có lẽ chị sẽ đi em ạ!
- Chị định chạy trốn? - Tôi nhíu mày lo lắng.
- Không phải! Chỉ là chị muốn đi đâu đó cho bình tâm lại thôi.
Mẹ tôi nhìn bác ái ngại khẽ thở dài. Tôi bước đến ngồi xuống cạnh bác.
- Bác! Không phải bác vẫn dạy chúng cháu rằng, con gái dù giỏi giang, xinh đẹp đến đâu vẫn cần một người chồng và những đứa con đó sao?
Bác cũng nói sống cần có niềm tin. Chị Hằng không sai khi có niềm tin, có chăng chị sai vì đã đặt nhầm niềm tin vào kẻ không đáng.
Chị là người thế nào bác vẫn là người hiểu nhất, bác cứ để chị đi rồi chị sẽ quay về.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, sang thu, bầu trời trở nên trong xanh hơn với những làn gió hiền dịu. Một ngày, em gái tôi nhốn nháo:
- Hai ơi, chị Hằng về rồi đó. Lại mang về một em bé nữa ý.
Tôi ngồi xuống mép giường, có một chút lăn tăn nhưng tim tôi vẫn thấy xốn xang khi quan sát sinh linh bé bỏng với đôi má hồng hồng mũm mĩm an lành trong vòng tay chị.
Chị không ngẩng đầu, giọng phần đều đều như giải thích, phần như đau đáu một nỗi xót xa, phần lại mang niềm vui của sự cưu mang, nuôi dưỡng:
- Bé bị người ta bỏ rơi trong bệnh viện.
- Chị yêu bé lắm phải không?
Bàn tay chị khẽ khàng vuốt nhẹ bờ mi cong, nơi đôi mắt đang khép của bé, thì thầm:
- Ừ! Yêu lắm.
Nhìn chị bế đứa trẻ mà tôi tự hỏi lòng: 'Không biết đến bao giờ thì cái bản năng hy sinh của người phụ nữ mới tan biến?'.

Bài viết có 0 nhận xét:
Đăng nhận xét